Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là... thất bại mà không học được gì
Chúng ta hay tung hô thành công, nhưng lại giấu nhẹm thất bại. Tại sao Hải lại khuyên nhân viên: "Hãy thất bại nhanh lên" (Fail Fast)?

Hải có một anh bạn thân, năm 2015 máu lửa khởi nghiệp mở chuỗi cafe. Hồi đó ổng tự tin lắm, nghĩ mình dân Sale & Marketing thì dăm ba cái quán cafe là chuyện nhỏ. Vay mượn ngân hàng, set up quán lung linh, menu xịn sò.
6 tháng sau, đóng cửa. Lỗ 2 tỷ. Ổng sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác mình là thằng vô dụng, là gánh nặng cho vợ con. Suốt 1 tháng trời ổng nhốt mình trong phòng, không dám gặp ai.
Nhưng đó là bài học MBA đắt giá nhất
Sau khi bình tâm lại, Hải ngồi với ổng phân tích "Tại sao ông chết?".
1. Chọn sai mặt bằng: Ham rẻ chọn trong hẻm, nghĩ là quán đẹp thì khách sẽ tìm tới. Sai lầm! F&B là Location, Location và Location.
2. Quản lý dòng tiền kém: Tiền thu về mỗi ngày cứ nghĩ là tiền lãi, lấy ra tiêu xài, quên mất tiền giá vốn, tiền khấu hao. Đến kỳ đóng tiền nhà thì.. rỗng túi.
3. Ôm đồm: Tự mình làm mọi thứ từ pha chế, phục vụ, bảo vệ... để tiết kiệm chi phí. Cuối cùng kiệt sức, mà phục vụ thì lôm côm.
Fail Fast, Fail Cheap, Fail Forward
Ở thung lũng Silicon, người ta có câu thần chú: Fail Fast (Thất bại nhanh). Đằng nào cũng phải thất bại mới khôn ra được, thì thất bại sớm đi, lúc còn trẻ, còn ít tiền, còn sức làm lại. Đừng để đến 50 tuổi mới khởi nghiệp rồi mất trắng thì lúc đó... nhảy cầu thật đấy.
Và quan trọng nhất là Fail Forward (Thất bại để tiến lên). Mỗi lần ngã là một lần nhặt lên được một cục vàng bài học. Đừng ngã xong nằm ăn vạ luôn.
Giờ Hải đi phỏng vấn nhân sự, Hải hay hỏi: "Em đã từng thất bại cái gì chưa?". Nếu bạn nào bảo "Em chưa bao giờ thất bại, em luôn thành công" thì Hải... loại. Vì bạn đó 1 là nói dối, 2 là chưa làm gì đủ lớn, 3 là sức chịu đựng kém. Hải thích những người trầy vi tróc vảy mà mắt vẫn sáng rực: "Em thua keo này em bày keo khác anh ạ!".

